February 2012
45 posts
chết giấc.
Hắn buồn, nhưng cũng thật may là hắn biết buồn. Vì đã chết trên nhưng giấc mộng màu xanh.
Hắn quyết định làm gấu lười.
Sáng nay, gấu lười thức giấc, thành phố đã dậy. Nắng đã chan hoàng trên cái mái tôn, nóc nhà. Nắng trải dài qua các khoản xanh xen kẽ nhà nhà. Và ồn ào đã ập đến qua cửa sổ của hàng vạn sa số máy móc đang thi công.
Gấu cuốn mình trong chăn. Ăn, ngủ và đọc truyện. Cơ mà ngày...
Những người hát...
Vừa vứt người vào phòng, tiếng hát vang lên trong miệng, hắn ngân nga những ca từ chẳng đầu đuôi, chẳng nhịp điệu, tay chân liên tục làm các thứ cần. Những từ, chữ cứ thế chồi ra rồi lặn đi, riết rồi thành quen. Cả cho đến khi hắn hát, thì chẳng còn ai chú ý nữa. Giống như việc hắn ăn cơm hay tắm rửa vậy. Là một thói quen mang tính thường trực, chỉ có lợi cho riêng hắn, chẳng mang ý nghĩ gì cả.
...
- B ạ, B là một loại trái cây chết tiệt.
- Vậy cưng thích ăn loại nào.
- Loại nào mà có vị ngọt tự nhiên, cộng thêm một chút chua, và lạ lùng.
i don’t know that it could be that hurt.
I don’t know that it could be this hard.
The joked kiss you gave me at the airport.
What am i going to understand it of what kind ?
What a day!
It could be the strange day ever in my life for 20 years.
I sit back in his motorbike. I like his wamth of his back. My heart next to his heart.
and…
In that moment, i affraid, of losing it.
And then, one day, i peafully wake up.
Driving slowly on the dusty street to go to swiming.
Feeling the cold of the water, and thinking about anything, any pain of yesterday.
Coming home, cleaning up the room. Try to eat something, and then an ideal come up in my mind. How about i just live like today is the last day. What will i do?
I dress so beautifully that everyone look at me and say...
rối
Maybe i love u,
Maybe i do,
Maybe this feeling insides me,
is true…
….
Một buổi sớm, trời ráo hảnh chong cao màu xanh, vẫn còn pha đen ngoài cửa sổ. Gió áo ạt thổi liện tục. Máy móc đã lên tiếng ồn ĩ. Tiếng xe chạy mưu sinh sớm, lâu lâu vọng. Chập chờn. Ánh sáng căn phòng vẫn choáng ngợp. Tôi có thói quen sợ, và lạ, không biết nó xuất phát từ đâu ra. Nên đi ngủ cứ trong ánh sáng...
Suddenly, i remember all the things, that my friends and i planned up. How i call “beautiful memories”. We were planning to live together in a appaterment. And we will laugh, eat, fight, and sleep together, in this lonely and noisy city, where you can’t believe in anyone.
Now i am in the 14th of the appatement, i think about, why dont i rent another room with two room. One the...
Điều kì diệu cho những người yêu nhau, là tha thứ.
Phải không ?
ve chai.
Thế là, tôi lại trở về với Sài Gòn. Tôi lại về với nỗi cô đơn. Tôi lại về với anh.
Bây giờ thì chú gà đã vọng tiếng gáy xa xa của một ngày chưa mới. Vẫn còn trong đêm đen. Tiếng của những mô hình đồ chơi, các loại máy móc từ tầm nhìn từ trên cao đã lạo xạo. Và màn đêm lung linh huyền ảo, yên tĩnh. Xe cộ lao đi nhanh như những con sóng dâng trào nghe đầy đã.
Lời hứa. Trong cái buổi tôi chở a...
lạ
lạ lẫm.
Mặc dù đã chuyển vào căn hộ này được mấy tháng. Nhưng lần lên này, lại thấy lạ. Lạ nhà. Lạ lẫm.
Không ngủ được trong căn phòng này. Căn phòng có chỗ phơi đồ. Gió thổi từ cửa sổ tầng 14 lung lay mấy cái quần, áo đang phơi. Hôm nay trăng nằm ở vách nhà trên cao bên phải. Cố gằng vượt qua cái nỗi sợ ấy, bằng việc học, nhiều thật nhiều, rồi đọc nhiều thật nhiều, chỉ để cảm thấy an toàn. Học...
Sài Gòn, phần mấy.
Hắn hít đầy một hơi giữa phố xá vắng tanh. Con đường lộng gió.
Tựa vào quán cafe cũ, trên con đường rộng vắng người về khuya. Hắn ngửa hết mình trên ghế, cảm thấy thoải mái, thư giãn và tự do. Trên tay cầm “giọt rừng”, ánh đèn vàng cam dịu dàng chiếu. Trên chiếc loa góc phòng du dương thứ nhạc dịu tai, “betrayal” “… cái gì nửa đó…”…
Đó là...
hey,
there’s just another wasted day.
go round and round, in a helpless circus.
Mình có cảm giác lạ lắm. Chưa bao giờ cảm thấy cái gì như vậy trước đây. Đến cả giọng văn cũng thế, khác hẳn rồi.
Có cảm giác gần gũi với mọi thứ một cách kì lạ mà xa cách.
…
Một đám người tần ngần chụm đầu lên kế hoạch trong quán chè. Trong chiếc bàn nhỏ. Chúng tính tiền. Rồi một thằng đi ra, nhẹ nhàng dong xe hắn ra. Bà chị đang ngồi ăn cùng la lên ” xe, xe, xe”. Hắn trên...
frozen flower.
i didn’t expect this film much, but it blew me away.
It is a mix of pure love, lust and things.
im lìm, tất cả im lìm.
Không động đậy, không có cái gì động đậy cả.
Cạch, cạch, cạch, tiếng bàn phím kêu.
Người ta bảo tuổi hắn lúc trẻ có cố gắng bao nhiêu cũng bằng thừa. Cứ để nó trôi đi trong nhẹ nhàng hoài niệm. Đại loại như bị lãng quên mà không hề hay biết.
Ăn, cười, và “sống”
quả tim của hắn như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Những dự định cho chồn phồn thịnh đó, đang thăng hoa. Hắn thì đang hy vọng và lên hẳn một kế hoạch đích xác cho những dự định đó không phải chết trong lối mòn.
Con tim hắn vẫn đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Hắn cần phải chảy ngay ra khỏi căn phòng.
dạo này khùng khùng, lên forum tứ lung tung, đặt câu hỏi xong, rồi mới biết là có sẵn cả câu trả lời trong đầu.
Viết ra cũng là một cách suy nghĩ.
Hồi trước đã đọc cái này trong Một cuốn của Harumiraki…. gì đó. Cái ông sáng tác rừng Na uy ấy. Đó là thói quen viết nhật kí của ông. Cứ viết là suy nghĩ, là lấy kinh nghiệm
January 2012
24 posts
Căn phòng tĩnh mịch. Cây dương cầm nằm im dưới cửa sổ. Cái điện thoại nằm im trên giường. Những cuốn sách, cuốn truyện, hai ba nếp gấp, chỏng chơ. Ánh sáng từ cái bóng đèn như sáng dần lên. Mấy bộ com lê phằng lì, dính sát vào nhau sau tấm gương trong suốt phản chiếu hình ảnh, lún vào một góc tường. Cái bà lô, máy tính, quần áo. Trong dồ chúng đều nằm im. Hoặc có những cái đang hoạt động thì cũng...
Muốn vùi một giấc thật nồng.
Nhưng có thể không ?
Gió lạnh, tháng một. Xoài ra hoa, lá xanh mướt, đung đưa trong nắng nhẹ.
Đường phố vắng tanh, thoáng bóng đen xe đạp người đi tập thể dục. Lác đác vài xe làm ăn sáng sớm. Hắn liên tục bước những bước nhanh vào thánh đường. Lọt thỏm mình mẩy giữa hai người đàn ông. Là cái bàn ngăn cách ra phía đàn ông, và đàn bà. Đàn bà lọt thỏm sang mấy ghế, tại số quá đông. Bàn ngăn cách nên còn ngại ngùng, nên...
without you,
a day seem like a rush.
when the dark comes.
I, again, in bed, alone.
asked myself, “Am i alive ?”
…
viet’ linh tinh, khong co that. dau^.